Vì người tranh luận luôn lái vấn đề trệch khỏi lôgic của nó. Tôi đang viết với tư cách một thiên tài. Những đoạn vỉa hè rộng, chiếu được trải ra, người nằm ngồi la liệt.
Mà đã bị bác đọc vài dòng thì có lẽ không còn cơ hội làm nốt công việc còn lại. Nếu xót thương trước bà già này, quả tình xót thương, thì có sống được không nếu tôi thống kê cho bạn những bà già phải chui vào những bãi rác cực kỳ bẩn thỉu. Anh chàng bên trái ngồi im nãy giờ quay sang nói với tôi: Quả đấy đá má ngoài, bóng xoáy vào trong, dễ vào hơn.
Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở. Sở dĩ đặt tên các sêri truyện này là các NGOÁY MŨI vì khi bắt đầu viết tôi đang ngoáy mũi. Tôi biết, nhiều tâm hồn, như bắt đầu tôi, đã chết.
Rồi cô bạn ấy kể với cô bạn thân nhỏ bé có khuôn mặt thông minh và một nghị lực học mà các thầy cô giáo luôn khen ngợi. Nhưng họ không dùng được những cái đó để làm loài người đẹp hơn. Tôi là con thú hoang đã chấp nhận cuộc sống cầm tù của con người trong xã hội.
Bạn kéo lại và nhận ra ông anh họ. Căn nhà chắc sẽ trầm đi. Cạch! Rất thích cái cảm giác đi một quãng dài rồi dừng xe lại, gạt chân chống, tắt chìa khóa điện.
Tại sao hôm nay cháu không đi học? Cháu mệt ạ. Dẫu không phải không có lúc buồn. Lúc hàng vắng teo ngồi rỗi mới là lúc bác buồn.
Nhưng bạn cứ đến với chúng vì chỉ có chúng mới làm bạn tạm quên những cơn đau rỉ rả suốt cả ngày. Vậy thì chuyện của ông sẽ chỉ được in duy nhất một bản. Thử nhìn sâu vào khoang tàu hơn nữa, chắc cũng thấy một vài sinh vật đang hú hí.
Với không ít uẩn khúc của chung một thế hệ. Ta chỉ muốn trước tiên là qua cơn mệt này. Phải trình đơn cho cái loại đó, nhục lại còn làm cao, còn chửi đổng.
Nếu bạn bị mắc lỡm ngay ở những bài lựa chọn thật ảo đầu tiên, bạn thường khó tránh khỏi lựa chọn sai. Mà không phải bất cứ cái gì hắn tạo ra ta cũng tạo ra được. Vì nó sẽ chóng hết lắm khi bạn thấy sự thương cảm đã nhàm, những cảnh đời éo le càng ngày càng hiện lên dày đặc và rõ ràng hơn với đôi mắt rách mất lớp màng ngây thơ.
Dù lúc này mắt không có nước. Cố nhé, cố học cho xong 2 năm rồi tha hồ, tha hồ… 2 năm. Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh.